Friday, March 29, 2013

Nàng tiên nước tháng ba

Tùy bút ngắn: số 1
Nàng tiên nước tháng ba

Người Việt thường có thói quen chăm chút , chiêm ngưỡng thủy tiên trong bình pha lê trong suốt. Nhưng tôi thì lại thích ngắm nhìn thủy tiên nơi điền dã, mọc hoang dại tự nhiên. Ở chỗ tôi, cứ đến tháng ba, những nàng tiên chốn thủy cung trắng, vàng, hai loại phổ biến lại chen nhau nở rộ khắp nơi. Thủy tiên nở theo cụm, hoặc lan rộng thành những mảng lớn phất phơ, nhảy múa, phô diễn trước hiên nhà. Thủy tiên xòe cánh, đong đưa qua lại dọc lối đi như nghiêng chào tiết xuân phân, phút chuyễn mùa, Thủy tiên chen chút với cỏ dại, một vài hông hoa lơ thơ bên rào. Hương hoa lan tỏa dìu dịu, quyến rũ.
Nhan sắc thủy tiên không loè loẹt, sắc nét, rực rỡ như nhiều loài hoa khác. Thủy tiên mảnh mai, thuỳ mị, đoan trang mang đậm nữ tính. Nàng tiên trắng với sáu cánh hoa trắng muốt như tuyết, tinh khiết, ôm chiếc loa kèn vàng mượt kiêu sa. Nàng tiên vàng cũng không kém phần trang nhã, sang trọng, quý phái. Sáu cánh hoa vàng sáng tuyệt đẹp trong nắng ấm. Đặc biệt khi được ánh nắng chếnh một bên soi rọi, sáu cánh hoa vàng mõng manh bổng nổi hẳn lên bên nhụy hoa lung linh màu vàng sẩm hình chiếc ly. Có người nói rằng: cái nhụy hình ly nằm giữa bông hoa được cho là để dùng chứa nước mắt của chàng Narcissus bất hạnh trong thần thoại Hy Lạp. Thủy tiên là biểu tượng cho sự kiêu hãnh, tự tôn, yêu chính bản thân mình đến độ ích kỷ.
Không biết có đúng như vậy không ? Lối sống quanh tôi đầy sự tự tôn, ích kỷ. Tự tôn về học vấn, địa vị, sự giàu có. Ích kỷ bởi trước hết sống cho mình, vì mình. Có lẻ họ được quyền như thế. Họ là những người thành đạt. Tôi yêu thủy tiên bởi chính vẻ đẹp của hoa, cái chất của hoa: sự kiêu sa, quí phái và cả sự tự tôn, ích kỷ.
Thời gian qua mau, thủy tiên nở rồi thủy tiên tàn, để rồi tháng ba năm tới nàng tiên nước lại hiện về. Qui luật muôn loài vẫn là thế !
 
                                                                                                         
                                                                        Nguyễn Đông A



Sunday, August 19, 2012

Đi tìm đỉnh tình yêu - Một số comments

  1. · ·

Đi tìm đỉnh tình yêu

( Đến Côn Đảo, tôi không viết về một địa ngục trần gian trong quá khứ, tôi đi tìm cái đẹp hoang dã, nguyên sơ trong cái thô nhám, trần trụi của đời thường…. Cám ơn Ngọc Yến, Đàm Lan, Mây N, Mai ngố, TT Hùynh, Tunyêu, Hòang Lê, Pha lê, Không tên, Ngọc vô sắc, Đông A Thị, Sushi, BờM…..có những gợi ý hay, góp ý chân thành, khuyến khích tôi viết tiếp…. Cám ơn các bạn rất nhiều_ Đ
ông A. )

Đỉnh Tình Yêu có phải là đỉnh cao của tình yêu ? Đất trời tạo ra dáng núi hình một đôi nam nữ đang ôm chặt nhau trong tư thế ái ân. Cô gái hướng dẫn viên để mặc cho anh khách ngẩng nhìn núi ngẩn ngơ. Nàng rình chờ con vích mẹ bò vào bờ, moi cát đẻ trứng. Lọai rùa biển này vào hòn Bảy Cạnh nhiều hơn, nhưng ở vài bãi vắng của đảo chính cũng có. Dân địa phương mà gặp được thì coi như đời rùa biển đã hết, họ hè nhau lật ngữa rùa chổng gọng, cắt đứt cái đầu to tướng giống như đầu rắn, vất lại cúng thần biển, hốt trọn cả trăm cái trứng, khiêng rùa về nhà xẻ thịt, chia cho hàng xóm chế biến thành món. Những cái đầu rắn to đùng lăn lóc trên bãi vắng mắt trợn trừng, mồm há hốc. Ngay cả lòai cá cúi dugong cựa kỳ hiếm quí cũng bị con người lưới bắt. Đây là những mỹ nhân ngư da mượt mà, có nhủ hoa, rốn…., thân dưới giống người đàn bà đến độ khiến xưa kia có một người tù lấy lọai cá tiên này. Nàng tiên dáng bơi uyển chuyển, mềm mại, quyến rũ. Tiếng rượn đực du dương. Cá và người tù ngày đêm đuôi chân quấn chặt, ngụp lặn, quẫy sóng, chắc là làm cái chuyện ấy, nhưng nàng tiên cá không đẻ được bọc trăm trứng giống như thồng luồng lấy tiên như chuyện xưa kể. Người tù sau sinh bệnh chết…

Cô gái là hướng dẫn viên du lịch làm theo hợp đồng, ngày dẫn khách lẻ đi tham quan theo mùa. Chiều tối kéo bàn ra bán đồ nhậu cho cư dân làng chài và khách vãng lai ở gần Cầu Tàu. Người khách là một người quen cũ nàng tình cờ gặp lại từ cái quán nhậu lộ thiên này.

-Mời anh ghé vào, có nhiều lọai hải sản, khô ngon và có cả rượu đế lấy từ Hậu Giang.

-Có khô mực không ?

-Có , có cả khô cá đuối và khô cá hố…

-Ủa, anh đó hả ?

-À, em đây mà !

Thế là người khách ngồi vào bàn. Mặt nàng ửng đỏ rồi chuyễn sang tái, rùng mình bởi những ngày tháng qua.

-Em đãi anh món khô đuối.

-Khô đuối sao có màu đen vậy em ?

-Đây là khô cá đuối ó, nghìn con mới có một, ngư dân bắt được thường để lại nhậu hoặc để mời khách quí chứ không bán. Anh thử với rượu đế đi ?

-Ừ, thịt ngọt lạ, ngon hơn cả khô mực.

-Còn đây là ốc vú nàng nướng với mỡ hành.

-Sao không giống vậy em, thấy giống cái kia hơn !

-Anh nói gì vậy ?

-À, giống chứ, anh nhìn cái núm nhỏ trên vỏ ốc ! Cũng có lọai sò giống cái kia, nhưng là của hiếm, của tiên nữ, dân địa phương bắt được cũng không bán… Mà giống lắm, đúng với cái tên tục. Anh còn ở lâu lâu, em cho anh ăn !

-Hi hi hi….

-Sao cái gì cũng không bán hết vậy ?

-Có nhiều thứ quí người ta chỉ cho không chứ không bán, anh không biết sao ?

Vẫn là lối nói cù cưa, đùa cợt. Cô gái lại rùng mình.

Cô gái có một quãng thời gian ngắn đi qua đời không mấy tốt đẹp. Nàng trốn chạy quá khứ, trốn chạy với chính mình, ra nơi đảo xa này. Lúc trước khi nàng còn là tiếp viên của một quán bia, bia ôm lọai nhẹ trong đất liền. Ôm nhẹ, nghĩa là ôm có chừng mực. Khách đến quán uống bia, tiếp viên rót bia, tán dóc chuyện tầm phào, đàn hát đùa giởn, thỉnh thỏang cũng có chuyện chòang vai, hun hít nhưng chỉ là chuyện ngòai da, rồi khách cho tiền boa, ai về nhà nấy. Tiếp viên có cô về sau cũng kiếm được một ông chồng. Chồng chấp nhận quá khứ của vợ dù hơi có chút ô uế. Anh chàng khách này là thợ chụp hình, tuần nào cũng ghé quán đôi ba lần, chỉ ngồi với nàng, không có nàng thì ngồi uống bia một mình. Hắn có cái dáng vẻ bề ngòai rất đàn ông, râu tóc bờm xờm, bụi bặm, ngôn ngữ hắn đôi lúc rất nhạt nhẽo, có khi đôi co, cãi vã, đối chọi với nàng…..Cãi nhau hòai cũng bực, nhưng vắng lâu không thấy hắn đến thì nhớ, không biết tại sao….. Thích cái là hắn lành như cục đất, chắc cũng là trai từ nông thôn, nhưng lại có cái lanh lẹ, láu lỉnh của dân kẻ chợ.Nàng có chút cảm tình với hắn, thỉnh thỏang đi riêng, đi dạo phố đêm, một bữa ăn tối hoặc uống cà phê nghe hắn giải thích lời ca nhạc Trịnh,….

Nàng đã có một đời chồng, nói vậy cũng không đúng, vì chẳng có cưới hỏi, không chính thức đăng ký kết hôn. Nàng từng sống chung với một chàng trai nông thôn như vợ chồng, người của mối tình đầu. Nàng và hắn có những kỷ niệm của thời mới lớn. Khi ấy hắn thổi tù và gọi công đi cấy lúc chạng vạng sáng. Hắn nhổ mạ, gánh mạ, quăng mạ, tay cấy nhanh nhẹn chặn lối cấy của nàng, giam nàng giữa đồng ruộng. Nàng thóat khỏi đồng ruộng….

Nàng ra tỉnh vài năm về gặp lại, chàng nhà quê hiền như cục bột này trở tánh, dữ dằn, táo tợn. Một buổi chiều nọ hắn ôm vật nàng xuống, ghe tròng trành, chao đảo muốn lật úp. Nàng mềm nhũn, mệt lử, nhưng vẫn chưa đủ cho cái sức trâu bò của hắn. Hắn ôm xốc lấy nàng bê đặt bên bờ kênh vắng, rồi dữ dội như kẻ hiếp người. Hắn hành hạ nàng như thể để trả thù những cô gái ra tỉnh, bỏ quê lấy chồng giàu. Hắn là thằng lực điền phải gió. Thằng phải gió đè nàng ra còn lóng nga lóng ngóng đút đầu thằng cha hắn vào trầy trật đến vài lần. Mặc cho nàng kêu la, van lơn hắn chẳng tha. Nhưng không có chuyện hiếp dâm, tức là một tội ác, nàng tha bổng hắn. Hai hàng dừa nước, cây tràm, cây đước ngạc nhiên ngó nhìn hắn. Hắn là một con đực. Và con đực ấy rượn cái. Hắn đã đánh thức nàng, một con cái ngủ say. Khi thức dậy, con cái ấy đáp ứng lại hành động tấn công của con đực một cách nồng nhiệt, thành cuộc ân ái giữa hai con thú khát tình. Nàng thấy mình cũng chẳng mất đi cái gì, vì cái cần giữ cũng đã mất ngay từ những ngày đầu mới lên tỉnh. Nàng chỉ đau đớn, ngạc nhiên và chấp nhận.

Rồi hai người sống chung nhau, bất chấp láng giềng, họ hàng, cha mẹ mắng hư thân mất nết. Hắn sáng say chiều sỉn và nếu chọc giận thì hắn cũng dám động tay động chân với nàng. Hắn tra hỏi nàng về những năm tháng sống ở tỉnh. Hắn nói gần nói xa, hăm rằng: đàn bà léng phéng, thay lòng đổi dạ ở cái làng này, nay không còn đem cạo đầu bôi vôi trát trấu như xưa, mà mấy ông chồng chỉ bôi vôi trét kín chỗ đó. Nàng chết khiếp vì cái gã lực điền này và nàng nghĩ lung lắm, chắc là không thể tự kết cái án chung thân sống suốt đời với gã. Không phải nàng mê cuộc sống xa hoa nơi thành thị hay chê cuộc sống nông thôn. Nhưng nàng không còn quen lối sống cũ. Lối sống với cảnh đàn ông sáng say chiều xỉn, những cuộc nhậu nhẹt ì xèo thâu đêm suốt sáng. Bởi thế con gái nông thôn vùng này bỏ xứ đi lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc theo mai mối, rõ ràng là vì kinh tế. Nhưng cũng do là mấy anh trai làng nhậu nhẹt, quýnh vợ dữ quá nên nàng nào ớn. Nhiều nàng ra thành lấy hẳn tây vì thật tình mà nói, mấy anh tây cư xử tốt với phụ nữ hơn, thóang hơn và hình như mạnh hơn đàn ông Việt.

Mới đây nàng còn nghe chuyện ở trạm xá xã nhà. Người ta khuyên một phụ nữ trẻ hai con sinh đẻ có kế họach. Anh chồng nghe được chẳng nói chẳng rằng, về nhà lầm lì cắt căm xe đạp, bẻ cong uốn thành cái móc. Vợ hỏi, chồng trả lời rằng: không có kế họach gì hết, chồng sẽ kéo ra nếu vợ đã lỡ đặt. Nàng chỉ nghe thôi cũng đủ khiếp vía. Có thể nàng cónợhắn từ tiền kiếp, nhưng nợkhông nhiều, nên trả xong nàng đi.“Một duyên, hai nợ, ba tình...”. Một đêm nọ, nàng bỏ hắn trốn chạy không một lời từ biệt.

Cô gái dẫn khách quanh co con đường đảo rợp bóng bàng.Cô gái đưa anh khách đến đền An Sơn miếu thờ bà Phi Yến.Truyền thuyết kể rằng bà là thứ phi của Nguyễn Ánh can ngăn chồng rước ngọai bang nên bị bỏ vào hang núi trên đảo hoang. Bà bị một người đàn ông mò đến định giở trò sàm sỡ. Bà chặt bỏ cánh tay bị nắm để tỏ lòng trinh tiết, nhưng cho thế vẫn chưa đủ nên bà thắt cổ chết. Truyền thuyết chắc do người ta vẽ vời, di tích ngụy tạo. Vì nguyễn Ánh chưa từng lần nào và trên đường bôn tẩu trốn Tây Sơn cũng không đủ sức chạy ra đến Côn Lôn. Chửi Nguyễn Ánh, bà thứ phi chiếm miếu, đuổi nữ thần biển, thần sông, Bà Chúa Ngọc, Thủy Long Thánh Phi của dân ngư đen chạy re ra biển. Chị Sáu hiển linh ngấp nghé đòi vào đền cùng làm hai nữ thành hòang của đảo. Lớp thần sau phủ che lớp thần trước. Chỉ một cái đền thờ lắm thần tiên, quỷ ma giành giật. Cô gái mê muội này sợ bà ghét bỏ vật chết nên đứng ngòai tránh mặt để anh khách tự vào đền cúng bái. Nhưng thánh thần nào chịu bỏ qua, đêm về mệt nàng nằm mê ngũ, hai bà theo đến trói cứng, không cho thân nhúc nhích. Hai bà ma nữ trung trinh, bất khuất thi nhau mắng nhiếc, trừng phạt cô gái. Chị Sáu đè ép lên bà Phi Yến, bà Phi Yến đè ép lên cô gái. Cô gái thấy khó thở, kêu ú ớ, bất lực, nhắm mắt phó mặc. Nhưng rồi sức lấy lại được, nàng vùng lên lật ngược lại thần… !

Nàng thật sự là một người đàn bà hư hỏng. Nhưng trên đời này cũng có những người đàn ông xấu xa, kinh khủng.Nàng cũng tình cờ gặp lại hắn. Người đàn ông mái tóc muối tiêu, cổ có nọng với khuôn mặt mo béo múp, chảy sệ. Cùng cái bụng phệ to tướng, sồ sề, bước chân nặng nề. Hắn giàu có, có đến hai cái biệt thự cao cấp: một để ở, một cho ngọai kiều thuê ở cái đảo chưa đến năm ngàn dân này. Hắn đã hạ cánh an tòan xuống đảo sau nhiều năm làm mưa làm gió ở vị trí của một ông quan đầu tỉnh. Hắn là ông hòang của đảo. Nhà đủ kẻ hầu người hạ. Muốn có món ăn ngon thì quán ăn mang đến phục vụ. Muốn có gái trẻ đẹp thì gái đến. Hắn có những hủ rượu thuốc cường dương chuyên dùng cho chuyện đó. Như hủ rượu ngâm trứng rắn biển hay hủ rượu ngâm đầy cá ngựa tươi hai mươi lít. Món mồi nhậu mà hắn thích nhất lại là nhau phụ nữ sanh do bà bác sĩ phụ sản thỉnh thỏang đem đến, máu tươi còn nhỏ giọt, người yếu tim trông thấy đã muốn té xỉu. Hắn chà rửa, xẻo nhỏ, chiên xào phi hành tỏi, đem lên thưởng thức cùng với rượu thuốc, rồi tự khen bổ béo, cường tráng….

Nàng đã bán cho người đàn ông này cái quí giá nhất của người con gái, một gái quê nhỏ mới lên tỉnh. Người đàn ông có thân hình nặng hơn tạ thịt không dám đè vì sợ nàng chết bởi sức nặng. Hắn lột quần, đặt nàng nằm về một phía, banh rộng hết cỡ, rồi nắm lấy hai chân kéo hì hục, thụt ra thụt vào. Khiếp hãi, thịt da xé nát, đau rát, rách toang, đầm đìa máu, rên rĩ… Và oái oăm thay, dường như tất cả thương tổn mà nàng chịu đựng đều nhất loạt bị mọi người xem như không có gì, bởi lẻ vì nàng là người bán, hắn là người mua.Thêm nữa, tuy là có đau đớn nhưng xác thịt của nàng lúc ấy không kềm chế được những xúc động trước sự đụng chạm dù là thô bạo của người khác phái. Dường như, dưới mắt người đời, những sự xúc động ấy còn đáng chê cười hơn cả việc làm tồi bại của gã đàn ông dâm đãng. Người ta đã làm cho việc mua trinh không còn là điều đáng lên án mà còn, hơn nữa, biến nó thành một ân huệ: nó thoả mãn được những rạo rực trong cơ thể người con gái mới lớn, nó mang lại cho nàng cái cảm giác khoái lạc bất ngờ, nghĩa là, nói cách khác, nó đáp ứng những điều nàng âm thầm chờ đợi hoặc mong ước. Nàng chịu đựng và thụ hưởng….

Cái gã mập ấy vẫn là bóng ma lớn nhất ám ảnh đời nàng !

Cô gái dẫn anh khách đến những bãi tắm đẹp không bóng người, như Đầm Trầu, bãi Vông, bãi Nhát, bãi An Hải... Biển Côn Đảo có màu xanh dương đậm ở ngoài khơi, nhạt hơn về phía gần bờ, những con sóng đập bờ đá tung bọt trắng. Bãi biển chạy dài những đồi cát phủ rau muống biển nở hoa tím biếc.Bãi Đầm Trầu tuyệt mỹ với triền đá chồm ra biển, nổi lên hai tảng đá lớn chụm đầu vào nhau như cặp tình nhân âu yếm. Cô gái và anh khách chìm đắm trong cảnh thiên nhiên hoang sơ, nơi thanh thản của trần gian.

Nàng tuột bỏ hết mớ quần áo trên người, giữa trời đất, khỏa thân,nguyên sơ, hòa quyện với thiên nhiên, gạt bỏ mọi tạp chất bám víu, gạt bỏ những đạo đức giả dối. Nàng uốn lượn, tinh tế, hồng hào, chờ đợi. Nàng gợi dục và hướng thiện. Nàng phô diễn vẻ đẹp của tạo hóa với khát vọng tình yêu. Người phụ nữ khỏa thân giữa trời biển. Sự trần truồng thanh khiết cùng thiên nhiên. Thiên nhiên làm nền cho sự thanh khiết. “Sự trần truồng là một tác phẩm tuyệt mỹ của tạo hóa. Chỉ những ý thức tà dâm về sự trần truồng ấy mới là bản chất của kẻ gian manh”. Ai cũng từng có một thời son trẻ, ai cũng từng sống những khoảnh khắc thanh xuân. Nàng muốn phô diễn cáikhoảnh khắc thanh xuân căng đầy của mình. Nàng không muốn lãng quên thân xác. Đó là vẻ đẹp của cuộc sống. Nàng ý thức được cái đẹp của mình và muốn tìm lại chính mình.Tất cả bổng trở lại rạo rực, chín mọng, hứng khởi, hoan lạc.

Anh khách no mắt, chết mệt, mê trết nàng. Anh lấy máy ảnh liên tục bấm máy. Anh chụp nàng ở mọi góc độ có thể. Nàng mềm mại như đường cong của doi cát biển. Làn da nàng đẹp hơn mọi thứ vải vóc mà con người mặc. Anh say đắm trước vẻ đẹp bình thường, dung dị của người thiếu nữ. Cái đẹp bình thường thật thà hơn, lành hơn. Dường như che lấp được cả vết tì ố. Anh chợt đặt ra một câu hỏi muộn màng: liệu xấu đẹp bên ngòai và cả bên trong nữa có quan trọng gì cho một đời sống vốn quá ngắn ngủi, trong khi điều mong muốn giản dị cần đến lại chính là nỗi niềm khao khát yêu thương và được thương yêu ?

Bất cần tất cả, nàng chạy ào xuống biển, anh khách cũng chạy theo, ôm xoắn lấy, quẫy đập sóng, tẩy rửa hai thân xác trần trụi….

Tháng 02/2009

Lời bình

lonely50
xóa trả lời
lonely50 wrote on Mar 14, '10
hay !......
"liệu xấu đẹp bên ngòai và cả bên trong nữa có quan trọng gì cho một đời sống vốn quá ngắn ngủi ?"
nguyendongadonga
edit xóa trả lời
nguyendongadonga wrote on Mar 21, '10
hihi... Chúc vui.
trongsang
xóa trả lời
trongsang wrote on Dec 12, '10
HAHA HAY QUA CAM ON ANH DA

Cải thiện kỹ năng lấy nét trong việc chụp phong cảnh

Việc lựa chọn độ mở ống kính chính xác nhất, lấy nét và độ sâu trường ảnh trong việc chụp phong cảnh cũng gây ra nhiều bối rối.



Không có hướng đi nào đúng hay sai trong việc chụp ảnh phong cảnh, tuy nhiên các kỹ thuật khác nhau thì dẫn đến các kết quả cũng sẽ khác nhau. Lấy nét vào hậu cảnh sẽ làm mắt của người xem dời đi khỏi tiền cảnh, trong khi đó chọn một tiêu điểm trong tiền cảnh sẽ làm cho họ không chú ý bất cứ nơi nào khác trong bức ảnh. Dưới đây là một vài cái tip để chỉ cho bạn một vài điểm đơn giản, có thể giúp bạn chụp những bức ảnh đầy ngạc nhiên ở mọi lúc mọi nơi.

Tiền cảnh và hậu cảnh:
Đừng chỉ hướng vào một điểm bất kỳ và bấm máy, hãy nghĩ rằng nơi nào mà bạn muốn lấy nét. Điều này có một ảnh hưởng rất lớn trong các bức ảnh phong cảnh của bạn bởi vì nó xác định rằng người xem sẽ lập tức nhìn vào đâu, và có thể bị cuốn hút vào đâu trong bức ảnh của bạn.
Khi lấy nét vào hậu cảnh, bức ảnh sẽ lôi cuốn người xem trong việc nhấn mạnh chiều sâu trong bố cục của bức ảnh. Còn lấy nét vào tiền cảnh sẽ làm cho người xem không chú ý vào bất kỳ nơi nào xa hơn.

Lấy nét tiền cảnh:


Lấy nét hậu cảnh:
 


Lựa chọn khẩu độ:
Khi chụpmột cảnh lớn và bao quát, việc lựa chọn khẩu độ sẽ xác định có bao nhiêu quang cảnh xuất hiện từ trước mặt đến phía sau, điểm mà bạn lấy nét.
Kiểm soát chiều sâu trường ảnh bằng cách chọn chế độ Av trên máy ảnh.
Một khẩu độ rộng ( như f/4) sẽ có chiều sâu trường ảnh rất thấp, vì vậy sẽ có rất ít khung cảnh ở phía trước hoặc phía sau chủ để được sắc nét.
Một khẩu độ nhỏ hơn ( như f/16) sẽ cho một độ sâu trường ảnh cao hơn, vì vậy khung cảnh phía trước và phía sau chủ đề của bức ảnh sẽ rõ nét hơn.

Chụp tại f/4


Ngay cả khi bạn lấy nét vào chiều sâu của bức ảnh thay vì lấy nét ở tiền cảnh, thì khẩu độ vẫn sẽ ảnh hưởng đến độ nét trong bức ảnh. Hãy xem bức ảnh phía trên trên và bên dưới. Chụp tại f/4 và không lấy nét tại tiền cảnh, tuy trông có vẻ nét vẫn không rõ khi chụp tại f/16.

Chụp tại f/8


Chụp tại f/16:


Chia khung cảnh thành từng khu vực sẽ giúp bạn hiểu được tầm quan trọng của tiền cảnh, chính giữa và hậu cảnh trong bức ảnh.

Lựa chọn ống kính phù hợp và độ dài tiêu cự:
Không có ống kính đúng hay sai cho các bức ảnh phong cảnh, tuy nhiên các ống kính khác nhau sẽ cho phép bạn tạo ra một vài bức ảnh khác nhau. Nếu bạn muốn chụp một bức ảnh thực sự đẹp thì cũng cần một vài ống kính nhất định.
Một ống kính Ultra-wide, như 10-22mm là một sự lựa chọn tuyệt vời khi chụp quang cảnh rộng. Góc nhìn khi sử dụng ống kính này còn rộng hơn so với mắt con người, vì bạn có thể thêm vào nhiêu chi tiết trong bức ảnh của bạn. Khi sử dụng ống kính có góc nhìn rộng, hãy hạ ống kính thấp xuống và tìm các yếu tố gây ấn tượng để bạn có thể thêm vào trong tiền cảnh của mình.
Nếu bạn không có ống kính có góc nhìn rộng mà vẫn muốn chụp một bức ảnh có khung cảnh rộng và ấn tượng, hãy chụp 2 bức ảnh với độ zoom tiêu chuẩn, sau đó nối chúng lại với nhau theo phong cách Panorama bằng cách sử dụng phần mềm như Photoshop Elements.
Một ống kính tiêu chuẩn, như là 18-55mm là một ống kính cũng khá tuyệt vời cho việc chụp ảnh mỗi ngày. Nó sẽ cho phép bạn bao quát hầu hết các trường hợp và phạm vi của nó đi từ tương đối cho đến chụp từ xa. Các máy ảnh như Canon EOS 40D và 400D mà không có thiết bị cảm biến full-frame thì một tỷ lệ 18-55mm sẽ hoạt động giống như 29mm đến 88mm.



Để chọn ra một khu vực cụ thể trong phong cảnh hoặc để cô lập các yếu tố của khung cảnh ở phía xa, thì một ống kính Tele như 55-250mm là lý tưởng. Các ống kính với độ tiêu cự dài thì thường có xu hướng là lớn và nặng, vì vậy bạn có thể sẽ phải cần một tripod để giữ máy ảnh ổn định.


 
Dịch từ Photoradar.com